Danh ngôn cổ
Từ Wikiquote
(đổi hướng từ Danh Ngôn Cổ)
Đây là bộ sưu tập nhửng lòi nói của danh nhân cổ
Mục lục |
[sửa] Chu Hi
- Ở đời có 3 điều đáng tiếc
- Một là việc hôm nay bỏ qua
- Hai là đời này chẳng học
- Ba là thân này lỡ hư
[sửa] Tôn Tử
- Biết người, biết ta, trăm trận trăm thắng -- Tôn Tử
[sửa] Hòai Nam Tử
- Trong thiên hạ có ba cái nguy :
- Đức ít mà được ân sủng nhiều.
- Tài kém mà ở địa vị cao.
- Thân không lập được công to mà hưởng bổng lộc nhiều. Hòai Nam Tử
[sửa] Lả Khôn
- Kẻ hay hiếu danh, việc làm thường giả dối -- Lả Khôn
- Làm điều gì thành thật, thì bụng an ổn, mỗi ngày mỗi hay
- Làm điều gì gian dối, bụng băn khoăn, mỗi ngày mỗi dở
- Ở đời cái gì thung dung thì còn, cấp bách quá thì mất
- Việc mà thung dung thì có ý vị
- Người mà thung dung thì sống lâu
- Làm việc nghĩa chớ kể thiệt hại
- Luận anh hùng chớ kể hơn thua
- Tâm niệm trầm tĩnh thì lẽ gì nghĩ chẳng tới
- Chí khí cao rộng thì việc gì làm chẳng xong
- Tầm thuật quý nhất là sáng suốt
- Tướng mạo quý nhất là chính đại
- Ngôn ngữ quý nhất là giản dị, Chân thật
- Khí kiêng nhất là hung hăng.
- Tâm kiêng nhất là hẹp hòi.
- Tài kiêng nhất là bộc lộ.
- Tâm phải rộng để dung nạp người trong thiên hạ
- Tâm phải công bằng để làm việc trong thiên hạ
- Tâm phải trầm tĩnh để xét lý trong thiên hạ
- Tâm phải vững vàng để chống lại những biến cố trong thiên hạ
- Việc sắp xảy ra mà ngăn được, việc đang xảy ra mà cứu được, Đó là quyền biến,
- Chưa có việc mà biết việc sắp đến, mới có việc mà biết được việc sau, có tài năng
- Định việc mà biết việc xảy ra thế này, thế nọ, như vậy là biết lo xa.
- Người như thế là người có kiến thức rộng rãi
[sửa] Lễ Ký
- Thấy lợi chẳng bỏ nghỉa, thấy chết chẳng đổi lòng là người quân tử -- Lễ Ký
- Sa chân thì chết đuối; sẩy miệng thì chết vo
[sửa] Luận Ngử
- Lúc nhỏ khí huyết chưa sung túc phải giử gìn sắc dục
- Lúc lớn khí huyết đang hăng phải giử gìn việc tranh đấu
- Lúc già khí huyết suy kém Phải giử gìn việc tham lam -- Luận Ngử
[sửa] Khổng Tử
- Đừng lo mình không có chức vị, chỉ lo mình không đủ tài để nhận lấy chức vị -- Khổng Tử
- Gỗ mục không thể khắc
- Dùng thì đừng nghi, nghi thì đừng dùng.
- Muốn biết người phải nghe họ nói
- Dụng nhân như dụng mộc
[sửa] Lử Hồi
- Tự khiêm người ta càng phục, Tự khoe người ta càng khinh Lử Hồi
[sửa] Tăng Tử
- Mổi ngày ta xét ba điều :
- Làm việc cho ai có hết lòng không?
- Đối với bạn có vẹn chữ tín không ?
- Đạo thầy truyền có học không ? -- Tăng Tử
[sửa] Trung Dung
- Nói phải nghĩ đến làm, làm phải nghĩ đến nói -- Trung Dung
- Học cho rộng,
- Hỏi cho kỹ,
- Suy nghĩ cho cẩn thận,
- Phân biệt cho sáng suốt,
- làm việc cho hết lòng.
- Làm bất cứ việc gì cũng phải suy nghĩ trước
- Lời nói mà suy nghĩ trước thì không vấp váp
- Việc làm mà tính trước thì không thất bại
- Tính nết có định trước mới tránh được lỗi lầm
- Về nghệ thuật can gián
- Khiến người ta nể lời, Không bằng khiến người ta tin lời.
- Khiến người ta tin lời, Không bằng khiến người ta vui vẻ nhận lời.
- Đem họa phước mà răn dọa là khiến người ta sợ.
- Đem lý lẽ mà răn dụ là khiến người ta tin
- Dùng tâm lý mà giác ngộ là khiến người ta vui lòng mà nghe theo.
[sửa] Vương Dương Minh
- Chúa tể của Thân là Tâm
- Điều của Tâm phát ra là Ý
- Bản thân của Ý là Tri
- Ý để vào đâu là Vật -- Vương Dương Minh
- Có ba thứ ngu dốt :
- Không hiểu biết những gì mình đáng biết.
- Hiểu biết không rành những gì mình biết.
- Hiểu biết những gì mình không cần biết.
- Ba điều hạnh phúc :
- Một Thân xác khỏe mạnh.
- Một Tinh thần tự do.
- Một Trái tim trong sạch.
- Làm thầy thuốc lầm thì giết một người.
- Làm thầy địa lý lầm thì giết một họ.
- Làm thầy chính trị lầm thì giết một nước.
- Làm văn hóa lầm thì giết cả một đời.
- Danh vi lớn , không mang lấy mãi.
- Công việc lớn, không nên gánh lấy mãi.
- Quyền thế lớn, không nên giử lấy mãi
- Uy thế lớn, không nên bám lấy mãi.
- Người biết Đạo tất không khoe.
- Người biết Nghĩa tất không Tham.
- Người biết Đức tất không thích tiếng Tâm lừng Lẩy.
- Điều dưỡng cái KHÍ lúc đang giận.
- Đề phòng CÂU NÓI lúc sướng mồm.
- Lưu tâm SỰ NHẪM lúc bối rối.
- Biết dùng ĐỒNG TIỄN lúc sẳn sàng.

