V
Vạn sự khởi đầu nan.Tục ngữ
Văn hay chẳng lọ dài dòng
Văn thi phú lục chẳng hay Trở về làng cũ, học cày cho xong Ngày ngày vác cuốc thăm đồng Hết nước thì lấy gàu sòng tát lên Hết mạ ta lại quảy thêm Hết lúa ta lại mang tiền đi đong Nữa mai lúa chín đầy đồng Gặt về đập sảy bỏ công cấy cày
Vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm
Vắng đàn ông quạnh nhà Vắng đàn bà quạnh bếp
Vắng sao hôm có sao mai Vắng chàng thiếp đã có trai trong nhà
Vân Tiên cõng mẹ trở ra Đụng phải Chà Và cõng mẹ trở vô Vân Tiên cõng mẹ trở vô Đụng phải ông Tây cồ cõng mẹ trở ra
Vất vả có lúc thanh nhàn Không dưng ai dễ cầm tàn che cho
Vầng trăng ai xẻ làm đôi Đường trần ai vẽ ngược xuôi hỡi chàng Đưa nhau một bước, một đàng Cỏ xanh hai dãy mấy hàng châu sa
Việc người thì sáng, việc mình thì quáng
Ví dầu cá bống hai mang Cá trê hai ngạnh, tôm càng sáu râu Sáu râu lột vỏ bỏ đuôi Giã gạo cho trắng đặng nuôi mẹ già
Ví dầu cầu ván đóng đinh Cầu tre lắc lẻo ghập ghềnh khó đi Khó đi mượn chén ăn cơm Mượn ly uống rượu, mượn đờn kéo chơi Kéo chơi ba tiếng đờn cò Đứt dây đứt nhợ quên hò sự xang Ví dầu thiếp chẳng yêu chàng Xin đưa thiếp xuống đò ngang thiếp về
Ví dầu lịch vắn lươn dài Quạ đen, cò trắng, thằng chài xanh lông
Vì mây nên núi lên trời Vì cơn gió thổi, hoa cười với trăng
Vì sông nên phải lụy thuyền Chớ như đường liền ai phải lụy ai!
Vì tình em phải tới nơi Trăm năm duyên phải một ngày mà nên
Làm trai chí ở cho bền Đừng lo muộn vợ, đừng phiền muộn con
Vị gì một giải Sông Ngân Làm cho Chức Nữ chẳng gần Ngưu Lang
Vô chùa lạy Phật cầu chồng Ông Phật ổng nói đờn ông hết rồi
Vui từ trong cửa vui ra Buồn từ ngã bảy, ngã ba buồn về
Vườn rộng đừng trồng tre ngà Nhà rộng chớ chứa người ta
Vừa ăn cướp vừa la làng
Vừa đi, vừa đợi, vừa chờ Nhanh chân thì kịp, lờ đờ thì thôi