Aristoteles

Bộ sưu tập danh ngôn mở Wikiquote
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Aristoteles (384 – 322 TCN) là một nhà triết học Hy Lạp cổ đại. Ông được xem là người tạo ra môn luận lí học. Ông cũng thiết lập một phương cách tiếp cận với triết học bắt đầu bằng quan sát và trải nghiệm trước khi đi tới tư duy trừu tượng.


Có nguồn[sửa]

Lives of Eminent Philosophers[sửa]

  • Tình bạn tức là một linh hồn cùng sống trong hai thân thể.
  • Hy vọng là một giấc mơ có thực.

Chưa dẫn nguồn[sửa]

  • Cảnh thiên nhiên lúc nào cũng đẹp.
  • Bạn của ta không thể là bạn của mọi người.
  • Bàn tay là dụng cụ của các dụng cụ.
  • Bước đầu tiên quan trọng hơn phân nửa của mục tiêu.
  • Câu nói hay phải rõ ràng mà không nhàm.
  • Chính trị là nghệ thuật chỉ huy những người tự do.
  • Con người gom nhau lại trong thành phố để sống. Họ ở với nhau để hưởng thú vui cuộc đời.
  • Chính nhờ kinh nghiệm mà khoa học và nghệ thuật tiến bộ nơi con người.
  • Con người là con vật sống thành xã hội; Thiên nhiên làm ra họ để sống chung với đồng loại.
  • Dấu hiệu đặc trưng của nhà thông thái là khả năng dạy học.
  • Ðiều tốt không đủ để bào đảm hạnh phúc nhưng điều xấu đủ đề bào đảm bất hạnh.
  • Kẻ dốt khẳng định, người thông thái nghi ngờ, nhà hiền triết suy nghĩ.
  • Kẻ khôn ngoan theo đuổi sự không đau đớn chớ không phải đi theo thú vui.
  • Yêu là vui hưởng chớ không phải vui hưởng nghĩa là được yêu.
  • Yêu có nghĩa là mong sao cho người khác được hạnh phúc và hơn nữa không phải là mong cho mình mà là cho người mình yêu và cố gắng đến mức cao nhất để đem lại hạnh phúc cho người đó.
  • Thầy đã quý, chân lý còn quý hơn
  • Vật nặng rơi nhanh hơn vật nhẹ, càng nặng rơi càng nhanh.
  • Tính chuẩn xác của ngôn ngữ là nền tảng của phong cách đẹp.
  • Đức có thể chia làm 2 loại: một là đức của trí tuệ, hai là đức của hành vi. Cái trước có được trong học tập, cái sau có được trong thực tiễn.

Liên kết ngoài[sửa]