Các vụ tấn công Paris tháng 11 năm 2015

Bộ sưu tập danh ngôn mở Wikiquote
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Các vụ tấn công Paris tháng 11 năm 2015 là một loạt các vụ nổ súng và các vụ nổ kinh hoàng đã xảy ra tại các quận 10 và 11 của thủ đô Paris, Pháp, tại sân vận động Stade de France ở Saint-Denis, phía bắc thủ đô, và các nơi khác trong vùng Île-de-France bắt đầu từ lúc 21:16 (CET) thứ sáu ngày 13 tháng 11 năm 2015 cho đến 00:58 (CET) ngày 14 tháng 11 năm 2015. Có ít nhất 3 vụ nổ riêng biệt và 6 vụ nổ súng đã được báo cáo xung quanh thủ đô, trong đó có một vụ đánh bom gần Stade de France ở vùng ngoại ô phía bắc của Saint-Denis. Nhà nước Hồi giáo Iraq và Levant (ISIL) đã đứng ra nhận trách nhiệm về vụ tấn công này. Đây là vụ tấn công đẫm máu nhất xảy ra ở Pháp kể từ sau Chiến tranh thế giới thứ hai và ở Liên minh châu Âu từ sau vụ đánh bom tàu hoả ở Madrid năm 2004.

Câu nói[sửa]

Tập tin:Three Crosses (Trys Kryžiai) lighting up for November 2015 Paris attacks.jpg
Ước rằng họ biết tôi yêu họ nhường nào, ước rằng dù có chuyện gì xảy ra với tôi, họ vẫn giữ niền tin vào sự thánh thiện trong con người, không để những kẻ đó chiến thắng. Đêm qua, cuộc đời của nhiều người đã thay đổi vĩnh viễn, giờ chúng tôi phải sống tốt hơn. Sống cho những nạn nhân vô tội của thảm kịch này, cho những ước mơ mà họ không bao giờ có thể thực hiện được nữa. ~ Isobel Bowdery
Vụ tấn công Paris của Nhà nước Hồi giáo tự xưng, như Tổng thống Pháp François Hollande đã tuyên bố, là "một hành động chiến tranh." Do đó, nó đòi hỏi toàn bộ NATO phải có sự đáp trả chung theo Khoản 5 của Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương. ~ Roger Cohen
Tôi không thấy có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy người Pháp sẽ đầu hàng. ~ Amir Taheri
  • Đó chỉ là một tối thứ 6 tại một show nhạc rock. Không khí rất sôi động, mọi người nhảy nhót và cười nói. Và khi những người đàn ông đó đi qua cửa chính và bắt đầu xả súng, chúng tôi vẫn ngây thơ tin rằng đó chỉ là một phần của chương trình. Nó không chỉ là một vụ tấn công khủng bố, mà là một cuộc thảm sát. Hàng chục người bị bắn ngay trước mắt tôi. Những vũng máu loang đầy trên sàn nhà. Tiếng khóc của những người đàn ông trưởng thành ôm thi thể bạn gái trong tay truyền khắp khán phòng.
Những tương lai vỡ nát, những gia đình đau đớn. Chỉ trong một khoảnh khắc. Sốc và cô độc, tôi đã giả chết hơn một giờ đồng hồ, nằm đó giữa những người phải chứng kiến thi thể bất động của người thân.
Nín thở, cố không cử động, không khóc, không cho chúng thấy sự sợ hãi mà chúng muốn. Tôi đã quá may mắn khi sống sót. Nhiều người thì không. Thế giới này thật tàn nhẫn. Những hành động thế này càng làm nổi bật sự suy đồi của con người, hình ảnh những kẻ đó lượn quanh như kền kền sẽ ám ảnh tôi suốt phần đời còn lại.
Chúng tỉ mỉ nhắm bắn những người xung quanh khu vực tôi đứng mà không hề cân nhắc mạng sống con người. Mọi chuyện cứ như thể không có thật vậy. Tôi mong chờ ai đó sẽ nói rằng đây chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng may mắn được là một người sống sót đã cho tôi cơ hội để kể về những người anh hùng.
Là người đàn ông đã trấn tĩnh và liều mạng để bảo vệ tôi khi tôi đang rên rỉ, là những lời trăng trối cuối cùng của một đôi uyên ương giúp tôi tin tưởng vào những điều tốt đẹp trên thế giới. Là những người cảnh sát đã giải cứu thành công hàng trăm sinh mạng, là một người hoàn toàn xa lạ đã giúp tôi trên đường và cố gắng an ủi suốt 45 phút khi tôi nghĩ bạn trai mình đã chết. Là người đàn ông bị thương mà tôi nhầm lẫn là bạn trai mình nhưng vẫn ôm lấy tôi và nói rằng mọi việc sẽ ổn dù bản thân cũng cô đơn và sợ hãi.
Là người phụ nữ mở cửa nhà để cưu mang những người sống sót, là một người bạn giúp tôi có chỗ ở và thậm chí ra ngoài mua quần áo mới để tôi không phải mặc chiếc áo nhuốm máu này, đến tất cả các bạn, những người đã an ủi, ủng hộ, các bạn làm tôi tin rằng thế giới này vẫn có thể tốt đẹp hơn.
Để điều này không bao giờ xảy ra lần nữa, và quan trọng hơn tất cả, là hướng tới 80 người đã ngã xuống trong khán phòng, những người đã không may mắn, những người không thể thức dậy vào hôm nay và tới tất cả những nỗi đau mà bạn bè và gia đình họ đang trải qua. Tôi thực sự xin lỗi. Không gì có thể xoa dịu được nỗi đau này. Với những gì đã chứng kiến vào thời khắc cuối cùng của họ, cùng với cảm giác chính mình cũng sẽ chết, tôi tin rằng không ai để tâm tới những tên súc sinh đã gây ra mọi việc.
Họ chỉ nghĩ về những người họ yêu thương. Khi nằm trong vũng máu của những người xa lạ và chờ đợi viên đạn kết thúc cuộc đời mình khi chỉ mới 22 tuổi, tôi hình dung khuôn mặt của từng người thân yêu và thì thầm rằng tôi yêu họ. Hết lần này tới lần khác. Tôi đếm lại những dấu mốc của cuộc đời mình. Ước rằng họ biết tôi yêu họ nhường nào, ước rằng dù có chuyện gì xảy ra với tôi, họ vẫn giữ niền tin vào sự thánh thiện trong con người, không để những kẻ đó chiến thắng.
Đêm qua, cuộc đời của nhiều người đã thay đổi vĩnh viễn, giờ chúng tôi phải sống tốt hơn. Sống cho những nạn nhân vô tội của thảm kịch này, cho những ước mơ mà họ không bao giờ có thể thực hiện được nữa.
Xin hãy yên nghỉ. Các bạn sẽ không bao giờ bị lãng quên.
  • "Anonymous từ khắp nơi trên thế giới sẽ săn lùng và tìm thấy các ngươi. Chúng tôi sẽ khởi động chiến dịch lớn nhất từ trước đến nay để chống lại bằng cuộc tấn công mạng lớn chưa từng có. Chúng tôi tuyên bố chiến tranh chính thức bắt đầu. Người Pháp vô cùng mạnh mẽ và sau cuộc tấn công này, họ sẽ càng mạnh mẽ hơn."
  • "Vụ tấn công này không chỉ nhắm vào Paris, nó không chỉ nhắm vào người dân nước Pháp, mà đây là sự tấn công thẳng vào nhân tính và những chuẩn mực thế giới mà chúng ta chia sẻ."

Liên kết ngoài[sửa]